Mặc dù như vậy, Mạc Du nhưng cũng không có ý định giúp người lang thang đặt tên, hắn muốn gọi người kia thì ‘này’ một cái.
Nhưng hắn ở cùng với một người mà như thế thì cũng thật kì quái, cái này không giống một cái tên để gọi lâu dài một chút nào, nếu gọi thành quen rồi, thế là tên của người lang thang liền là ‘Này’, kỳ thực để đại diện cho một người thì tên chính là một dấu hiệu, nghĩ muốn đổi liền đổi tên của một người, nhưng dấu hiệu của một người lại thể hiện cho cả một đời người, bỏ qua cái tên thì cũng coi như bỏ qua cả cuộc sống, người lang thang quá ư thần bí, cả người của hắn cũng tràn ngập những vòng tròn mê cung, hắn bỏ qua cái quá khứ bí mật không muốn cho ai biết, hắn không muốn nói, Mạc Du cũng sẽ không muốn biết.
Mạc Du đơn giả gọi người kia tên ‘A Uy’ (Uy nghĩa là ‘Này’ @),bởi vì không có tên thì thật sự là rất bất tiện.
Không nghĩ tới Mạc Du lại bất ngờ khuất phục, vì người nọ mà đặt một cái tên vô cùng cổ quái, cứ như là lời trói buộc mà Bụt phán, A Uy ở trong nhà Mạc Du không chỉ đợi một buổi tối, dường như trận mưa nọ lại gặp một trân mưa to nữa mãi không chịu tạnh, bắt đầu cuộc sống chung kỳ quái, hai người đàn ông vốn không hề quen biết bỗng lại ở chung giữa một cái nơi nho nhỏ, ngoài ý muốn mà vừa vặn.
Có lẽ không nên nói rằng hai người đàn ông sống chung.
Ngày rồi lại qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hac-mieu-an-muc/62684/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.