“Hả!?” Mạc Du kinh ngạc đến mức suýt té xuống.
Hắn quả thực không thể tin nổi lỗ tai mình lại nghe được một đề nghị mặt dày đến như thế.
“Không được!” Mạc Du không chút nhĩ ngợi liền cự tuyệt ngay, người nào có thể để cho một người lang thang vào nhà của mình chứ?
Nhưng người lang thang này toàn thân bị mưa dầm ướt đẫm, quỳ rạp trên mặt đất, liều mạng vươn tay bám lấy cánh cửa, đáng thương mà cầu khẩn: “Tôi xin cậu, cho tôi tránh mưa một chút là tốt rồi, mưa tạnh tôi sẽ đi ngay.”
“Anh mà vẫn không buông tay thì tôi sẽ báo cảnh sát đó.” Mạc Du từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt của con người hết sức rách nát này, ngữ khí của hắn từ khiếp sợ liền trở nên lạnh lùng, hắn rất rõ ràng rằng nếu phải đối mặt với người như thế này thì ngay từ đầu cần phải cương quyết mà cự tuyệt.
Người lang thang đã thu tay lại, đổi thành tư thế ngồi chồm hổm trên mặt đất, từ phía dưới nhìn lên phía Mạc Du ở trên cao, đó là một đôi mắt trong suốt vô cùng, hắc bạch phân minh, con ngươi to tròn, sâu tựa như một cái động thật tối, đôi mắt đó làm cho Mạc Du dường như thất thần, Ah, hắn lúc đó, chính là vì muốn nhìn ánh mắt này nên mới dừng lại nơi đó lâu như vậy, đó là đôi mắt khiến Mạc Du không phải thất vọng.
Sau đó là một âm thanh vô cùng vô cùng lớn phát ra từ trong bụng ai đó.
Nghe thấy tiếng kêu này, Mạc Du lại một lần nữa lộ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hac-mieu-an-muc/62682/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.