Thẩm Ngọc Hà đang mơ mơ màng màng sắp ngủ lại bị tiếng đập cửa dồn dập đánh thức. Y không quan tâm, trở mình một cái rồi ngủ tiếp nhưng khi nghe thấy giọng thái tử, thiếu niên chỉ có thể bất đắc dĩ phải khoác thêm áo ngoài mà xuống giường mở cửa cho hắn.
"Thái tử?"
Vì sao Bắc Lạc Yến lại ở đây? Đáng lẽ giờ này hắn nên ôm mỹ nhân mà cùng nàng mây mưa chứ?
"Ta cảm thấy các nàng không đẹp như ta tưởng tượng." Bắc Lạc Yến có chút quẫn bách mà mở miệng.
Thẩm Ngọc Hà còn đang thầm cười nhạo tiêu chuẩn của thái tử quá cao thì người thanh niên đã nghiêng người đi vào trong.
"Thái tử?"
"Ở trong phòng ta toàn mùi phấn son của các cung nữ vậy nên tối nay ta sẽ ngủ tạm ở đây." Bắc Lạc Yến đầy hợp tình hợp lý mà ngồi xuống giường, bàn tay hắn vô thức mà vuốt ve vị trí vẫn còn vương hơi ấm của thiếu niên.
"Vậy thái tử nghỉ tạm ở đây. Nô tài sẽ thu dọn đồ sang phòng khác."
"Không cần!"
Thẩm Ngọc Hà nghi hoặc nhìn về phía thái tử. Hắn vội vàng thu lại điệu bộ khẩn trương, vờ bình tĩnh mà đặt hai tay lên đùi.
"Dù sao giường cũng rộng, hai người chúng ta ngủ chung một giường cũng không sao. Ta ngủ cũng không có tật xấu gì, chắc ngươi cũng vậy."
Kể cả ngươi ngủ có tật xấu đi chăng nữa cũng chẳng ai dám nói gì.
Thẩm Ngọc Hà nhịn không được mà châm chọc trong lòng. Dù sao bây giờ cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-ti/2697455/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.