Dưới ánh nến màu đỏ cùng tiếng xé gió không ngừng của vật sắc nhọn, hai tên thái giám trẻ tuổi chỉ biết cúi đầu nhìn bóng mình in trên vách tường. Một tên thái giám trông trẻ tuổi hơn, nhịn không được mà quay sang bạn mình, có chút không nỡ mà hỏi người kia:
"A Nhị, chúng ta có nên khuyên công công dừng lại không? Thân thể của công tử..."
"Ngươi đi mà bảo! Nếu làm công công phật lòng thì người bị công công treo lên chẳng phải là ta sao."
"A Nhị."
Lần này người gọi hắn là Quế công công. Thái giám tên A Nhị vội vàng quay đầu lại, ngoan ngoãn mà bước đến cạnh lão hoạn quan. Trong lúc bước đi hắn vẫn không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn về phía thiếu niên.
Thẩm Ngọc Hà bị Quế công công cho người treo lên, trên người y vẫn còn còn khoác hờ chiếc áo lót trắng nhưng lúc này áo đã ướt đẫm mồ hôi càng khiến những vết đỏ trên da thiếu niên càng thêm đáng sợ. Quế công công buông roi xuống rồi đi đến chậu nước bên cạnh mà thong thả rửa tay. Roi lão dùng không gây chảy máu, nếu chỉ dùng để đánh bình thường cũng không quá đau đớn nhưng lúc này cả người thiếu niên đều phủ một lớp Cao Xuân, da thịt trở nên mẫn cảm hơn, toàn thân đều nóng phừng phừng vậy nên mỗi chỗ có vết roi đi qua sẽ vừa ngứa vừa châm chích. Nếu không phải cả hai tay Thẩm Ngọc Hà đều bị trói có lẽ thiếu niên đã sớm dùng tay gãi đến chảy máu.
"Thật xinh đẹp... Thật xinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-ti/2697449/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.