Đến khi Yến Linh rời đi, nàng cũng không biết rốt cuộc vì sao Thẩm Hà lại thích mình. Mà phía bên kia, Thẩm Ngọc Hà đang tính trở về Thẩm phủ, ánh mắt y chợt dừng lại trên cành cây, quả nhiên nơi đó xuất hiện một người thiếu niên, miệng ngậm cỏ, tay ôm kiếm đang nhe răng cười với y.
"Bắc Lạc Hoài, cả ngày chỉ rình mò người khác ngươi không cảm thấy bản thân mình rất giống hái hoa tặc sao?"
Bị mắng như vậy, lục hoàng tử không những không tức giận ngược lại còn cười toe toét hơn. Hắn lấy đà, chớp mắt đã nhảy xuống bên cạnh thiếu niên.
"Tiểu muội muội, ta chỉ rình mò mỗi mình ngươi. Có gọi cũng gọi là người theo đuổi sao lại nói là hái hoa tặc được."
"Câm miệng."
"Thẩm thư đồng, trước mặt cô nương kia ngươi có bao nhiêu dịu dàng vậy mà trước mặt ta ngươi lại chua ngoa đanh đá như vậy. Bổn hoàng tử cũng biết ghen tuông đấy." Nghĩ một lúc, Bắc Lạc Hoài liền cười nói. "Hẳn thái tử cũng không được ngươi đối xử ân cần như vậy."
"Ngươi không phải nàng sao có thể so sánh như vậy được."
Thẩm Ngọc Hà cười lạnh đẩy Bắc Lạc Hoài ra xa, hoàn toàn không để ý nụ cười của hắn đã nhạt đi rất nhiều. Lục hoàng tử còn muốn nói thêm, Thẩm Hạ Thần chợt xuất hiện, dùng ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn hắn.
"Chó con lại đến tìm ngươi kìa."
Ấn tượng của Bắc Lạc Hoài đối với Thẩm Hạ Thần ngoại trừ hắn có thiên phú ra thì kẻ này rất thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-ti/2697435/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.