"Ngọc cô nương, thức ăn đã chuẩn bị xong rồi."
Một tiếng gọi không được đáp lại, hắn cũng quen với thái độ lạnh lùng của người trong phòng, đành tự mình mở cửa bước vào. Khi Khắc Kiệu tiến vào, Thẩm Ngọc Hà đang yên lặng ngồi trước gương. Phải nói, cho dù không trang điểm, thiếu niên chỉ tròng lên y phục của nữ tử thôi cũng khiến dáng vẻ thiếu niên lang của y bị lu mờ thêm nhiều phần giống tiểu thư con nhà khuê các.
Thiếu niên giống như không nhìn thấy sự bối rối trong mắt vị thiếu hiệp. Y ngồi trước bàn trang điểm, hoàn toàn coi hắn giống như người hầu mà ra lệnh:
"Giúp ta buộc tóc."
Người hầu bưng đồ ăn vào liền phát hiện Khắc Kiệu đang lúng túng cầm một phần tóc thiếu niên lên nhưng không biết làm sao. Cho dù có là thiếu niên kiệt xuất hay thiên tài kiếm đạo thì lúc này này đây, vị lão tam nổi danh ở trại thổ phỉ cũng chẳng hơn kém đám nam nhân thô lỗ là bao. Tay nữ nhân hắn còn chưa nắm nói gì đến giúp nàng vấn tóc.
"Ngọc cô nương, để nô tỳ giúp nàng vấn tóc."
"Câm miệng! Ta cho phép ngươi được nói chuyện với ta sao?" Thẩm Ngọc Hà liền trừng mắt với tỳ nữ.
Nô tỳ bưng bê đồ ăn tên Dung Liên. Nàng cũng là thôn nữ dưới chân núi Tô Lạc. Nhưng khác với những cô gái bị bắt tới đây, nàng là tự nguyện tiến vào trại thổ phỉ. Bình thường Khắc Kiệu ít khi về nơi này. Có ở lại vài hôm, hắn cũng chưa từng to tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-ti/2697426/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.