“Anh Đạt đấy à? Có chuyện gì mà gọi cho bác muộn thế?”
“Cháu nhờ bác giúp một chuyện được không ạ?”
“Ừ, cháu nói đi, chuyện gì thế?”
“Chuyện tối nay bác có thể không ghi lỗi và báo về trường được không ạ? Cháu không muốn em ấy bị phạt hay bị ảnh hưởng ạ.”
“Bác biết rồi. Chuyện này con bé cũng tự vệ chính đáng, bác sẽ không báo về trường đâu.”
“Dạ. Cháu cảm ơn bác ạ.”
Tôi tắt điện thoại nhìn đồng hồ đã hơn 10 giờ đêm, tôi vứt điện thoại sang một bên. Đã rất lâu rồi tôi không uống rượu, đầu óc có chút không thoải mái, mệt mỏi đi đến tủ thuốc lấy thuốc giải rượu. Nghỉ ngơi một chút, tiến lại gần chiếc tủ màu đen ở góc tường, chọn cho mình một chiếc quần đùi với lấy chiếc khăn gần đó, bước vào bên trong nhà tắm. Một ngày thật dài cuối cùng cũng có thể thoải mái. Nước xả rất mạnh tôi không nghe thấy tiếng gì ở bên ngoài.
Sau khi từ nhà tắm bước ra, tôi giật mình khi thấy Khả Tiên ở trong phòng mình. Hôm nay Khả Tiên mặc rất đơn giản chiếc áo phông, khoác bên ngoài là một chiếc áo blazer kết hợp với chiếc quần jean thật sự rất tôn dáng. Mái tóc dài xoã xuống hai bên.
“Em làm gì ở đây?” Tôi thu ánh mắt “ham muốn” của mình lại tiến gần về chỗ em.
Khả Tiên từ từ quay người lại, tôi thấy sự bối rối trên gương mặt em. Lúc này tôi mới biết mình đang chỉ mặc một chiếc quần đùi, phần trên cơ thể không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-nho-muoi-nam/3578134/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.