Biên tập: Kỳ Lam
…
Hàn Nghiên Trầm nhún người nhảy vào giữa Diệp Lăng Vân và Câu Hồn, không dấu vết đem Diệp Lăng Vân che chở phía sau, lạnh lùng nói: “Hắn là nhi tử của Diệp Thanh Dương, lưu lại so với giết thì hữu dụng hơn.”
“Diệp Thanh Dương thì như thế nào? Ngươi sợ hắn, ta đây thì không sợ!” Câu Hồn cười khinh miệt nói.
“Nghĩa phụ nói lần hành đông này toàn bộ do ta phụ trách.”
“Ngươi ——– hừ!” Chẳng qua chỉ là ỷ vào uy danh của cốc chủ mà thôi, chuyện này hắn ghi nợ nhất định nhớ kỹ.
Hàn Nghiên Trầm làm bộ như không liếc mắt đếm xỉa đến Diệp Lăng Vân một cái, tiếp tục nói: “Ta thấy hôm nay dù có đánh tiếp cũng không được kết quả gì, truyền lệnh xuống dưới, lập tức rút quân.”
Câu Hồn nặng nề hừ một tiếng: “….Tuân mệnh. Phiền thiếu chủ tránh ra, để thuộc hạ thu hồi binh khí của mình.”
Hàn Nghiên Trầm đoán chừng hắn cũng không dám trực tiếp kháng lệnh, liền nghiêng người tránh gia.
Câu Hồn khoát tay thu hồi trường câu đâm vào ngực Diệp Lăng Vân, trường câu từ ngực xé ra, kéo theo một chuỗi huyết châu thật dài, thân thể Diệp Lăng Vân lay động một chút, bị thế kéo ra của móc câu kéo ngã về phía trước.
Hàn Nghiên Trầm vừa định đỡ lấy hắn, đã thấy Câu Hồn khiêng hắn như mắc áo lên vai rời đi trước, trường kiếm của Tô Kỳ Dung vẫn còn cắm trên mình hắn, theo động tác của Câu Hồn mà không ngừng rung động, y phục trên người hắn tràn đầy màu đỏ sậm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-nhat-cong-hue-thu/2524534/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.