🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Chương 30



Nhỏ Thơm nhìn tôi bằng đôi mắt ướt:



- Mùa hè sang năm, anh có trở lại làng Hà Xuyên nữa không?



Tôi nhìn xuống đất, thì thầm đáp:



- Không.



Nhỏ Thơm lắc lắc tay tôi:



- Tại sao vậy ?



Tôi thò tay bứt một cọng cỏ cạnh chỗ ngồi, chép miệng:



- Tôi cũng không biết.



Nhỏ Thơm nhăn nhó:



- Hỏi cái gì, anh cũng "không biết, không biết". Trả lời như vậy cũng như không.



Thơm nói đúng. Lẽ ra tôi không nên trả lời như vậy. Nhưng tôi lại không thể nói thật cho nhỏ Thơm biết vì sao tôi không muốn trở lại nơi này. Tôi đã không nói điều đó với bất cứ ai, kể cả Út Thêm.



Khi lần đầu tiên đón nhận nỗi buồn, tôi hiểu rằng tuổi thơ của mình đã hết. Nó đã bay xa. Đóa phượng cuối cùng của mùa hè năm nay chưa kịp rã cánh, tôi đã vội chia tay với ngày tháng vô tư. Tôi sẽ trở về thành phố với nỗi lòng sầu mộng. Sẽ chẳng ai hay. Sẽ chẳng giải bày.



Như tôi sẽ không nói với nhỏ Thơm hôm nay để khỏi khiến nó bâng khuâng nghĩ ngợi. Tuổi thơ của những đứa trẻ ở làng Hà Xuyên dường như kéo dài vô tận. Nhạn và Dế thì không nói làm gì. Ngay cả Thể và nhỏ Thơm, tâm hồn của chúng sao mà trong veo như nước suối ban trưa. Út Thêm "của tôi" cũng thế. Tôi tin rằng ngay cả khi đã lấy chồng, tuổi thơ của Út Thêm vẫn chưa hề kết thúc. Tất cả, trừ tôi.



Nhỏ Thơm lại lay vai

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-do/2473434/chuong-29.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Hạ Đỏ
Chương 29: Chương 30
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.