Chương 11
Chiến thắng không phải bao giờ cũng đem lại niềm vui .
Từ lúc bắn hạ thằng Dư, lòng tôi ngập đầy lo lắng.
Nhạn và Dế cũng rầu rĩ không kém. Thằng Dế, sau lời reo mừng rỡ khi thấy tôi bắn trúng địch thủ, đã bắt đầu nhận ra tình thế hiểm nghèo đang treo lơ lững trên đầu . Nếu thằng Dư có mệnh hệ nào, chúng tôi sẽ lãnh đủ hậu quả. Còn nếu nó chết, chúng tôi sẽ đi tù. Điều đó khỏi cần bàn cải .
Vì những lẽ đó mà trên đường về, chẳng có khúc khải hoàn. Chỉ có những dáng đi ủ rũ.
Nhạn buồn rầu chép miệng:
- Ai bảo anh bắn vào đầu nó chi!
Nhạn nói trổng trổng, nhưng rõ ràng có ý trách tôi . Tôi chống chế:
- Tao đâu có cố ý bắn vào đầu nó! Tao nhắm vào mông chẳng hiểu sao lại trúng đầu!
Nhạn đã thấy tài xạ kích của tôi một lần lúc bắn xoài trong vườn ông Tư Thiết nên nó chẳng buồn trách móc tôi nữa . Nó chỉ thở dài:
- Chẳng hiểu thằng Dư có sao không!
Câu nói bâng quơ của Nhạn khiến tôi tự dưng thót lại . Đã vậy, thằng Dế lỏi tì kia còn bép xép chen vô:
- Khi nãy thấy tay thằng Dư dính đầy máu, em sợ muốn són cả ra quần!
Tôi hắng giọng nói, tự trấn an hơn là để trấn an Nhạn và Dế:
- Chắc không sao đâu! Có thể nó chỉ bị trầy da thôi!
Tôi cố nó cứng, nhưng giọng lại run run.
Nhạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-do/2473397/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.