01
Chỉ cần tôi muốn là có thể nhận được số liên lạc của anh, thậm chí có thể gặp anh thêm lần nữa.
Vì thế tôi bắt đầu điều chế nước hoa để bù đắp niềm tiếc nuối mà “Hạ của anh” để lại.***
Anh ấy nói nghiêm túc thế khiến tôi nghe mà bật cười.
Trước giờ mùa hạ chính là mùa tôi thích nhất.
Thật sự kỳ diệu, rõ ràng khi ấy tôi đã chắc chắn bản thân không còn ngửi thấy bất cứ mùi gì. Nhưng khi nhìn thấy anh ấy, tôi có thể ngửi được mùi hương của riêng mùa hè, pha lẫn mùi cỏ thơm, mùi nắng mai và mùi của biển rộng.
Trước đây tôi đọc được một câu thế này, hình như là lời thoại trong một câu chuyện liên quan đến báo thù. Người kia nói “Tôi muốn cô yêu tôi, sau đó mới lạnh lùng vứt bỏ cô.”
Có lẽ chỉ do con người luôn thích những sự vật có mối liên hệ khăng khít với mình. Bởi vì tôi sinh ra vào mùa hạ, cho nên tôi mới rất thích nó.
Dường như vì điều này, tôi cảm giác bản thân được trở về với cuộc sống, năng lực cảm nhận trở nên chậm chạp cũng dần dần thức tỉnh.
Nhưng từ khi tôi bắt đầu viết thư cho Khâu Dương, màu sắc của thế giới dần khôi phục bình thường.
Sau đó tôi nói với bản thân mình, như vậy cũng tốt, bởi vì không hoàn hảo mới giống cuộc sống của tôi.
Tôi cũng luôn cảm thấy, mùa hạ rất thích hợp để xảy ra một vài câu chuyện.
Những cảm xúc vui, buồn, mừng, giận, những hương vị của cuộc sống dần dần rời xa tôi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-cua-anh/1029932/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.