***
– Đâu có, anh ấy cố ý làm vậy thôi.
Phải miêu tả chuyện này thế nào đây nhỉ?
Nếu như thời gian quay ngược trở lại, tôi vẫn sẽ cứu chú mèo kia. Nhưng chỉ hi vọng Hạ Thanh Hòa đừng nói cho tôi biết chủ nhân của chú mèo ấy là ai.
Hạ Thanh Hòa lại cười cong mi hệt như ánh trăng non.
Tức giận.
Cậu ấy cười:
– Đúng rồi, anh không muốn biết lần thứ hai em nhìn thấy anh là khi nào à?
Hạ Thanh Hòa lại cười cong mi hệt như ánh trăng non.
Tôi không chấp nhận được.
Cho dù vậy vẫn không thể an ủi trái tim bực bội vì Tiết Nhất Khải của tôi.
Tôi thực sự không còn nhớ chuyện này nữa, nhưng tại sao tôi cứ cảm thấy màn này rất bối rối nhỉ, vậy mà cậu ấy còn thấy đáng yêu.
Hạ Thanh Hòa nói:
– Anh ta bị sao vậy không biết? – Tôi nói – Đã có gia đình rồi mà còn lân la tới nhà em.
Đắc ý.
Mặc dù tôi chưa từng yêu đương, cũng chưa từng ghen, nhưng tôi biết biểu cảm của mình và cả câu nói lúc này nữa, đều chua loét. Cả người như bị ngâm trong lu giấm.
Cậu ấy ngẩng đầu nhìn tôi, hai má ửng đỏ:
Hạ Thanh Hòa nói:
– Chú mèo ấy của nhà hàng xóm. – Hạ Thanh Hòa nói – Chủ nhân của nó là… Tiết Nhất Khải.
– Đâu có, anh ấy cố ý làm vậy thôi.
– … Rượu có ngon đến mấy cũng không thể uống nhiều. Nhìn tửu lượng của em mà xem, uống ít vẫn hơn.
Đều là người Trung Quốc, đều nói tiếng Trung Quốc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-cua-anh/1029929/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.