Anh mỉm cười ôn hòa:
“Vì Tiểu Ngu vốn là một chú chim bay cao. Chim mà suốt ngày mọc u, nặng nề thì sẽ bay không cao được. Nhưng em bay rất cao, rất nhiều người, kể cả anh, đều ngưỡng mộ em.”
Mỗi lần thấy máy bay cô chế tạo tung cánh trên bầu trời, anh lại vô thức cảm thấy tự hào, cảm thấy vinh hạnh như chính mình góp phần vào đó.
Dù khi ấy anh chỉ là một người xa lạ với cô, anh vẫn nghĩ: Chỉ cần được nhìn thấy máy bay do cô làm ra, cả đời này bọn họ sẽ không hoàn toàn mất liên lạc.
May mắn thay, người anh thích lại là một người rực rỡ đến thế — dẫu anh đứng ở rất xa, vẫn có những tia sáng vụn vương sang anh, không hoàn toàn cắt đứt đường về của nỗi nhớ.
Ngu Họa không kìm được khóe môi hơi cong:
“Chế tạo máy bay với việc không mọc u thì liên quan gì nhau? Anh an ủi người ta thật chẳng đâu vào đâu.”
“Bởi vì bầu trời cần em. Thế nên ông trời sẽ không dám tùy tiện đưa em đến những nơi mà em không muốn, kẻo bị mọi người oán trách.”
Anh không giận, vẫn mỉm cười nói với cô.
Rõ ràng anh ôm rất chặt, bao bọc cô trọn vẹn. Cô đẩy anh một cái, nhưng chẳng nhúc nhích, anh chỉ hơi nể mặt mà khẽ nghiêng người như bị đẩy, nhưng vòng tay ôm eo thì vẫn nguyên.
Anh cười, để mặc cô đẩy qua đẩy lại. Ngu Họa cũng bất giác thấy buồn cười, bởi cảm giác anh giống như sẽ vô điều kiện để cô nũng nịu, trêu chọc. Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-canh-khan-cap-o-tuyet-cang/5052186/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.