Tôi vẫn đau nhưng chỉ là cơn xót xa cho câu chuyện éo le giữa tôi và Phong. Chứ xót cho anh thì tôi không có.
Nếu lúc đó anh lựa chọn nói cho tôi biết việc anh đã làm với Ly, tôi sẽ cùng anh giải quyết. Nếu anh đủ kiên định không yêu Ly trong một giây phút và rồi ngoại tình thì mọi chuyện đã không đi xa thế này.
"Chúng ta ly hôn nhé! Anh biết anh sẽ chẳng đem lại hạnh phúc cho em được nữa"
Anh đưa tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, tôi cứ ngỡ anh sẽ cố chấp giữ tôi lại hay sẽ ly hôn vì quá giận chứ không phải vì tôi.
Tôi nhìn anh thật lâu. Ký ức từ lúc gặp anh đến giờ lần lượt hiện lên trong đầu tôi. Vui có buồn có và giờ thì vỡ tan, gói gọn trong vài câu chữ.
Tôi cười, rồi lấy trong túi ra tờ đơn ly hôn.
Còn chưa kịp đặt xuống bàn Phong đã đẩy tới trước một tờ.
Tôi đọc qua một lượt. Rồi tôi lắc đầu nhìn anh.
"Ký của tôi đi, tôi không muốn lấy bất cứ tài sản nào của anh"
Anh định để hết tài sản cho tôi.
"Không, anh không xứng đáng"
Tôi chợt cười. Vẫn nhất quyết lắc đầu.
"Không! Nếu thật sự còn thương tôi thì làm theo lời tôi, tôi không muốn mắc nợ anh"
Có lẽ đây là cuộc nói chuyện dễ chịu nhất từ khi tôi biết anh ngoại tình đến giờ. Không lớn tiếng không gây gỗ. Hẳn là chút nghĩa tình còn sót lại.
Phong nhìn tôi mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/guong-vo-kho-lanh-2/2797537/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.