Thấy sắc trời cũng nhá nhem tối, An An quay lại và nói:
- Tập lại lần cuối rồi nghỉ nào! Chúng ta còn nốt hôm nay để ôn lại những động tác khó thôi đấy, mọi người cùng nhau cố gắng nhé!
Lăng Thiên từ ghế nghỉ đứng lên, cô mau chóng đứng vào hàng để diễn tập lại lần cuối cùng. Mọi người ai cũng mệt nhoài nhưng tất cả đều cố gắng làm thật tốt lần cuối cùng trước khi buổi biểu diễn ngày mai bắt đầu.
Cuối cùng, tới tám giờ tối, thấy mọi thứ có vẻ ổn, An An bảo mọi người ra về. Trước khi về, như thường lệ, mọi hôm An An luôn đi về cùng Thiên Lăng. Nhưng hôm nay An An còn phải đi phụ giúp mẹ, cô đành để Thiên Lăng ra về một mình vậy, nghĩ thế, An An cười nhìn Thiên Lăng nói:
- Xin lỗi cậu nha! Hôm nay tớ có chút việc phải tới chỗ mẹ để giúp, hôm nay phải để cậu về một mình rồi, có gì ngày mai sau khi biểu diễn xong mình đền bù cho cậu sau nhé?
Thiên Lăng sững người lại một chút, rồi cười lại với An An, nói:
- Không sao đâu, cậu cứ tới giúp mẹ đi. Mình ổn mà.
An An cảm kích nhìn Thiên Lăng, sau đó cô đưa cho Thiên Lăng một chiếc đèn pin nhỏ và một bình xịt hơi cay và nói thầm vào tai Thiên Lăng rằng: “ Tớ biết cậu sợ bóng tối, rất xin lỗi vì không đi về cùng cậu được, nhưng nếu cầm những thứ này có lẽ cậu sẽ bớt sợ hơn, được chứ?”
Thiên Lăng mỉm cười đón lấy, sau đó cô và An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/guong-menh/147621/chuong-1-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.