Trên chuyến xe trở về nội thành, không ai nói với ai câu nào. "Mẹ" của Bảo Anh lo tập trung lái xe, Gin ngồi thừ ra đưa mắt nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, tay ôm chặt lấy đôi vai của Bảo Anh. Cô đang gục đầu vào vai anh, hơi thở rất yếu, tay chân lạnh buốt.
Cô vừa mới ngất đi vài tiếng trước.
Nhắc lại vài tiếng trước, lời của người đàn bà điên kia lại vang vọng trong tâm trí của Gin, khiến anh phải lấy tay ôm trán, nghiến răng lại đầy khó chịu. Bao nhiêu sự thật được phơi bày từ lời kể của bà ta làm anh cảm thấy bàng hoàng, không thể tin nổi.
Đúng là đời cha ăn mặn, đời con khát nước như bà ta đã nói.
"Mẹ" của Bảo Anh tối sầm mặt mũi, nện mạnh giày cao gót xuống sàn nhà, đi lại gần người đàn bà kia, tát liên tục vào má bà ta hai cái và giật khẩu súng trên tay của bà ta, quăng ra xa.
"Bà có biết bà lại vừa làm gì không?"
"Mắt của tao không có mù, dĩ nhiên là tao biết." Bà ta khoanh tay lại, cười khẩy một cái và bình thản nói "Nên nhớ mày cũng chỉ là cấp dưới của tao, đừng có làm càng."
"Mẹ" của Bảo Anh nhìn cảnh tượng đẫm máu và nước mắt đối diện mình, chẳng hề quan tâm gì đến lời đe dọa của người đàn bà điên ấy, chỉ lạnh giọng hỏi: "Bốn mạng người chưa đủ sao? Bây giờ lại phải lôi cả người vô tội vào?"
"Chừng nào tao giết được hai đứa kia và lão chủ tịch Shinakawa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gui-cho-anh-you-are-my-destiny/2503333/quyen-4-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.