Gin từ từ bước tới gần Bảo Anh hơn, khiến cô bất giác bối rối lùi lại mấy bước. Anh muốn làm gì? Mọi hành động, cử chỉ của anh đều toát lên vẻ bí ẩn khiến cô vô cùng khó chịu.
“Bản mặt này là sao đây?” – Gin đưa tay lên, nhéo má Bảo Anh một cái – “Sợ tôi từ chối à?”
“Đương nhiên rồi cái tên đần!!!” – Bảo Anh gạt tay Gin ra, hậm hực – “Trả lời nhanh coi! Chuyện quan trọng đó!”
“Ừ ừ, được rồi cô nương. Tôi đồng ý, được chưa?” – Gin thở dài, đặt tay lên đầu Bảo Anh, xoa xoa.
“Nhưng mà... cái này đâu phải muốn đồng ý suông là được đâu?” – Bảo Anh cự lại ngay. Cô không thể biết được lúc nào anh chàng này thật sự nghiêm túc.
“Tôi đâu phải loại đồng ý cho xong chuyện chứ?” – Gin nhún vai, khẽ cười, khiến Bảo Anh mở to mắt lên trong ngạc nhiên. Anh nhận một thằng nhóc xa lạ về ở chung mà không hề do dự sao?
“Cậu sẽ phải nuôi nó đó!” – Cô nhăn mặt nói.
“Tôi biết mà!” – Gin bình thản.
“Rồi sẽ cho nó đi học.”
“Đừng có lo, tôi lo được!”
“Phải yêu thương nó nữa!”
“Tôi là người tràn ngập yêu thương mà!”
“Mắc ói quá!”
“Ai biết được?”
Cả hai người từ thương lượng đổi qua chửi lộn chí chóe, mười lăm phút sau mới chịu bước vào phòng. Bảo Anh đi đến Hikaru, ngồi xuống kế bên nó.
“Lát nữa... ừm... Cái anh chủ nhà có chuyện muốn nói với em!” – Cô mỉm cười, nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gui-cho-anh-you-are-my-destiny/2503260/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.