“Có phải là sợ cô bạn gái 1m6, thích đọc sách của Trương Ái Linh, học ngành y, yêu màu hồng của anh ghen không?”
“……….”
Đột nhiên nghe được câu hỏi dài dòng không liên quan j tới nhau này, Giang Trạch Dư hoàn toàn không phản ứng lại.
Anh không kiên nhẫn nhíu mày, quay sang một bên, nhưng đột nhiên chạm phải ánh mắt của Tạ Điệt.
Ghế sau rộng rãi mà cô lại muốn đến gần anh như vậy, mày dài nhướng lên, đôi mắt híp lại chứa đầy ý bỡn cợt, nụ cười hờ hững, như thể những câu hỏi vừa rồi chỉ là những lời bịa đặt lung tung.
Nhìn kỹ hơn, vẻ say sưa hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp lạ thường kia, làn da trắng nõn, gò má ửng hồng, đôi lông mày xinh đẹp càng thêm quyến rũ dưới cơn say.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức tầm nhìn và khứu giác của anh bị chấn động cùng một lúc. Sau 5 năm xa cách, dường như cô đã đổi loại nước hoa hay dùng, nhưng anh vẫn nhận ra được hương thơm quen thuộc trong đó.
Khi còn đi học cô có mái tóc đen dài, nay được nhuộm thành màu xám khói nổi loạn, cô thường mặc phong cách công chúa của MIUMIU, bây giờ đã được chuyển thành chiếc váy nhung 2 dây cổ chữ V, cổ áo lỏng lẽo lộ ra làn da trắng nõn cùng xương quai xanh tinh xảo.
Giang Trạch Dư càng nhíu mày chặt hơn, đột nhiên quay đầu nhìn về phía trước xe, không muốn nhìn cô lần nữa: “….. cô đang nói lung tung gì vậy?”
Uống đến say như vậy Tạ Điệt sớm đã quên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gon-gio-dem/154316/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.