Ba ngày trôi qua trong nháy mắt.
Trong ba ngày này, Khải Thần không làm gì nhiều, mà chỉ đơn giản làm là đến thăm những người anh từng quen trước đây.
Nửa năm qua, dưới việc kết bạn mở rộng các mối quan hệ, cậu đã quen biết không ít người, nên chỉ trong ba ngày cậu đã gặp rất nhiều nhiều.
Ngày thứ ba trời mới vừa kịp sáng, Khải Thần đã vội đi ra ngoài.
Phía bên ngoài trang viên rộng rãi đó, có một vị khách đã ngồi đợi anh từ khi nào rồi.
“Thưa cậu chủ, tôi ở đây.”
Ông Kit tỏ vẻ kính trọng, vui vẻ gọi Khải Thần.
“Chú Kit, chú tới sớm vậy ư?”
Khải Thần cười cười, tiến lên vỗ nhẹ vào vai ông ấy.
“Tôi trông cậy vào chú rất nhiều, tiền bối.”
“Cậu chủ yên tâm, lão dù đã già, nhưng xin nguyện cống hiến chút tài hèn sức mọn vì cậu.”
Lão xúc động nói tiếp:
“Nếu không có cậu, không biết cả gia đình tôi bây giờ đã ra sao đây?”
“Sắp tới cậu chủ sẽ có cuộc hành trình mới, lão sẽ tiễn cậu, mong mọi điều tốt đẹp đến với cậu.”
Khải Thần xúc động:
“Xin cảm tạ, chú.”
“Nghe được tin cậu chuẩn bị đi, có rất nhiều người muốn tới tiễn cậu, mọi người nhất định sẽ đến chào cậu.”
“Chú hãy thay ta cảm tạ bọn họ.”
“Ngày hôm nay may mắn có được thành tự như vậy là nhờ sự giúp đỡ rất nhiều từ mọi người.”
Ông Kit mỉm cười đồng ý.
Vì vậy khi vẫn còn sớm, lúc những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/goi-ten-anh-la-vi-sao-cua-em/2795417/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.