Có những ngày lang thang trên miền nhớ
Tìm lại mình của năm tháng ngu ngơ
Sống hết mình với hoài bão, ước mơ
Yêu là yêu, chẳng dè chừng, lo sợ.
...
Mấy ngày nay, em cảm nhận rõ rệt hơn cái giá lạnh và sự cô đơn.
Em biết mùa Đông đang trên đường về. Em sẽ rét buốt đôi tay, em sẽ phải choàng khăn len cho kín gió, em sẽ thấy lười biếng hơn khi bình mình đến, em sẽ dễ tủi thân vào lúc ngẩng đầu tìm ánh trăng, ...
Em sẽ ngẩn ngơ thật lâu khi thấy bông tuyết trắng bay bay bên ngoài ô cửa sổ. Và nhớ tới hơi ấm của một vòng tay ôm ở ngày rất cũ.
Em sẽ lại có những khoảnh khắc chênh vênh giữa thực tại và hồi ức.
...
Nhưng, mùa Đông cũng sẽ mang đến cho em niềm hy vọng rằng sau khi bước qua những ngày giá lạnh, em sẽ lại cảm nhận được sự ấm áp và hương thơm của những tia nắng mùa xuân.
...
Anh biết không?
Bởi vì em đã rất mạnh mẽ đối diện với những gương mặt khác nhau của cuộc sống, nên em thường hay viết rất nhiều về sự mềm yếu của bản thân những lúc một mình.
Nắng 1125.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/goc-nha-cua-nang/5059530/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.