Tuyết Lệ lẳng lặng tựa lưng ra cửa, hai tay ôm gối, ngồi bệt xuống sàn. Vết mái trên trán đã đông lại, đôi mắt đơ ra, vô hồn nhìn sàn nhà.
Hồn cô đã trôi về đâu....
Suốt ngày giao du với một lũ ất ơ sao?
Nhưng ba nào có biết, những người ất ơ ấy lại một lòng quan tâm cô. Đáng tiếc, đời trước chỉ vì cô cố bám víu vào thứ không thuộc về mình để rồi phụ lòng họ.
Ba mẹ có bao giờ, quan tâm đến cô dù chỉ một chút??
Có lẽ đã từng.... có lẽ khi cô sinh ra, cô đã từng nằm trong vòng tay ấm áp của mẹ. Có lẽ dù bất mãn vì cô là con gái, thế nhưng ba cô vẫn nâng đỡ theo những bước chân đầu đời.
Nhưng nó ngắn ngủi quá, như chưa từng tồn tại.
Vì cô là con gái nên không thể đem tình thương cho cô sao?
Cô vắng nhà cả tuần nay, nếu không cô giáo gọi điện kể nể thì đến bao giờ ba mới biết, dù mỗi tối người đều ở nhà?
Cô như một vong hồn, tồn tại cũng nhưng không.
Chẳng một chút lo lắng quan tâm, ba chỉ sợ tổn thất đến thanh danh của Lâm gia, chỉ nghĩ về mối hôn sự kia.
Vẫn là liên hôn nha, ba mới thấy giá trị của mình.
Kiếp trước sau khi ly hôn, nhà Trần liền tạo ra một trận thế áp đảo Lâm gia, drama kéo dài tốn bao nhiêu giấy mực của cánh báo chí, liên tục đứng đầu trên thanh công cụ tìm kiếm, đề xuất trên google.
Lâm ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/goc-khuat-trong-tim-em/2947070/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.