Tuyết Lệ đang vò đầu bứt tóc với đống sách vở trên bàn, nhìn những bài tập mà trước đây cô giải vanh vách là xong giờ lại chẳng hiểu gì hết.
Cô vốn đã ra trường 10 năm rồi mà, đâu nhớ gì được đâu.
Múa máy vẽ vời được một hồi, cuối cùng Lệ ta nản chí. Lôi điện thoại kết nối airpod, mắt hướng ra cửa sổ nghe nhạc.
Kỳ Dương liếc thấy buồn cười. Nhân lúc cô không để ý liền cướp lấy một bên tai nghe của cô, đeo lên tai mình. Trước khi quay lên còn nhếch cái mày, chọc tức cô một cái.
Mẹ kiếp!
Tên chết dẫm này!
Cô bầu nhầu, tay nắm thành nắm đấm đập nhẹ lên bàn. Hắn ta khoái chí cười nhẹ một cái. Mà cô đằng sau hai má đỏ ửng, tim đập thình thịch.
Chắc cô kí đầu anh quá!
Trong lớp học cô giáo đang tận tình giảng dạy, học sinh thì chăm chú vào bài. Bỗng lòi đâu hai con người đóng tai nghe nhạc.
Mà còn là hai học sinh vô cùng đặc biệt
người suất sắc
kẻ cá biệt
Hai người cùng chung một bản nhạc, cùng chung cảm xúc với nhau.
Bài hát có vẻ hơi buồn, nhưng giờ đây cô chỉ cảm thấy yên bình.
"Gió nhẹ sang tôi ngỡ trời xuân
Nắng hừng lên tôi ngỡ đông tàn
Ai có ngờ đâu đông vẫn còn đây
Xuân chưa về
Tôi ngỡ tình ta xanh ngát trời xuân
Đâu biết ngày đông kéo đến bất chợt
Yêu mấy rồi nay cũng hoá tàn phai
Theo người"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/goc-khuat-trong-tim-em/2947066/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.