Nhan Cảnh rất ít hôn môi với người khác.
Anh luôn cảm thấy đưa đầu lưỡi vào miệng người khác sẽ làm người ta cảm thấy ghê tởm. Trừ khi rất thích đối phương anh mới có thể ngoại lệ. Nhưng người thanh niên xa lạ này hiển nhiên cách ‘rất thích’ vạn dặm. Cho nên, lúc đột nhiên bị cậu ta hôn trong đầu Nhan Cảnh có vài giây trống rỗng.
Lúc kịp phản ứng thì đầu lưỡi đối phương đã sớm luồn vào trong miệng.
“Ô…”
Những lời muốn nói đều bị lấp bên môi, hơi thở nam tính của thanh niên lập tức tràn ngập khoang miệng.
– hương vị ngây ngô, ấm áp.
Động tác vì chủ nhân không có kinh nghiệm mà vô cùng vụng về, một nụ hôn hoàn toàn không có kỹ thuật.
Có lẽ vì ngay cả hôn môi cậu ta cũng đơn thuần và nghiêm túc như vậy nên Nhan Cảnh cảm thấy nụ hôn này không hề ghê tởm như suy nghĩ. Lúc đầu lưỡi ngốc nghếch lướt qua khoang miệng, thậm chí còn có cảm giác kỳ diệu lướt nhanh qua lưng.
Nụ hôn chấm dứt, hai người đều hơi thở dốc. Nhan Cảnh chỉ cảm thấy tim đập nhanh còn người thanh niên lại đỏ bừng cả mặt, đôi mắt sáng quắc nhìn anh.
Nhan Cảnh bị ánh nhìn trực tiếp như vậy làm hơi xấu hổ, không khỏi hơi nghiêng đầu đi.
Thanh niên đột nhiên áp sát, nhẹ giọng hỏi: “Trên người anh là mùi hương gì?”
Nhan Cảnh khẽ run, trong đầu không khỏi nhớ lại đánh giá ‘rất cám dỗ người ta phạm tội’ của Âu Dương Sóc, không nhịn nổi nhẹ bật cười, nói: “Làm sao vậy?”
Thanh niên nhìn thấy nụ cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giuong-doi-mau-tim/199022/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.