Nhan Cảnh không còn nhớ rõ mình đã chống đỡ lên lầu ra sao trong ánh mắt thương hại của cha mẹ.
Anh gặp được Nhan Như ở cửa cầu thang, chị mặc một thân sườn xám đen gương mặt không biểu cảm nhìn anh, chậm rãi mở miệng nói: “A Cảnh, người Nhung gia bạc tình nhất, là em quá ngu dốt.”
Nhan Cảnh không dám đối diện ánh mắt lợi hại của chị, càng không biết trả lời thế nào, chỉ có thể cúi đầu lẳng lặng lách qua chị, trở về phòng ngủ của mình.
Trong phòng tắm anh cắn răng cởi chiếc áo bị roi da xé thành giẻ rách, áo bị mưa dầm suốt đêm, dính lên miệng vết thương, thậm chí khi tách ra kéo theo da thịt. Chiếc áo màu tím là món quà sinh nhật tuổi mười sáu Nhung Tử Minh tặng anh, nay rách nát thê thảm bị máu thấm đẫm, đã không thể mặc được nữa, Nhan Cảnh thuận tay vò nó thành một cục, ném vào thùng rác.
Quỳ một đêm đầu gối như mềm nhũn, hai chân anh không ngừng run rẩy, ngay cả đứng trong phòng tẳm cũng không xong, đành phải tìm ghế ngồi, cầm vòi mở nước tối đa xối thẳng trên mặt mình.
Dòng nước ấm áp chảy dọc theo tấm lưng đầy thương tích, vết thương dữ tợn bị nước kích thích rồi sau đó lại là một cơn đau như kim châm xát muối.
Nhưng chút đau đớn thể xác này có thêm hơn nữa, đều không bằng một đao Nhung Vũ Minh tự tay đâm anh.
*
Sau đầu thất của Nhung Vũ Thành, Nhung gia bắt đầu đổi chỗ.
Lần dời này không rầm rộ như nhiều năm trước, bởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giuong-doi-mau-tim/1335126/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.