Ánh nến vẫn chiếu sáng. Tôi chỉ còn biết rơi nước mắt, không biết nói gì với anh. Vậy là tôi kể về cảm giác của mình khi lần đầu trông thấy đôi chân đàn ông.
Đó là đôi chân người tình của mẹ tôi. Họ nằm ở đầu giường, tôi nằm cuối giường. Lúc tỉnh dậy, trước hết tôi nhìn những đôi chân trong chăn, đôi chân xinh xắn trắng nõn của mẹ quặp lấy chân người tình.
Bob 30
Người con gái không trông thấy nước mắt,
thậm chí không trông thấy cái đói của người con trai...
Bob vẫn muốn đọc thơ, giống như Mạch hôm ấy mặc cái áo len màu nhạt, mái tóc và tà áo bay bay. Cô lại đội cái mũ lên đầu, khiến khuôn mặt thêm trắng, nước da trắng kích thích thèm muốn của anh, khiến anh cảm thấy mình như vừa uống Viagra và thuốc bắt đầu có tác dụng. Điều ấy khiến anh không phân biệt được đâu là yêu, đâu là ham muốn tình dục, là trên hay dưới, không phân biệt nổi là đẹp hay chỉ là cái đẹp dung tục, dưới con mắt anh như nhau, chỉ là đàn bà. Vậy là anh nhớ đến câu nói của Derrida: chúng ta lạc lối trong hơi thở, ở Algerie, ở nơi khác đều gặp tai họa, chúng ta lạc lối trong sự tưởng tượng cụ thể về đàn bà...
Bob nghĩ, các bậc đại sư thật tuyệt vời. Họ nói ra những điều ta muốn nói, thậm chí nói ra cả những điều ta không muốn nói. Anh mở mấy cuốn sách lý luận, nhưng mà, lúc này anh mệt lắm rồi. Anh nằm bò ra đất, lấy những cây nến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giuong-dan-ba/3170633/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.