Hôm đó, đến hơn bốn giờ sáng mưa mới tạnh.
Lâm Diệc Dương lấy kính viễn vọng đã chuẩn bị trước ở vọng cốp sau ra, bảo cô cứ chờ trên xe. Anh dựng giá đỡ, điều chỉnh góc độ ống kính xong xuôi mới quay về xe gọi cô.
Hình như anh hơi mệt nên không xuống xe ngắm sao cùng cô, chỉ nói: "Em xuống ngắm đi. Đất đá nham thạch không bằng phẳng, cẩn thận kẻo trượt chân ngã bị thương đấy."
Anh không xuống cùng cô ư?
Nhưng nghĩ lại thì anh quen đường thuộc lối ở đây như thế, chắc hẳn đã đến ngắm sao rất nhiều lần rồi.
Ân Quả xuống xe.
Gió đêm lùa qua mái tóc, cô trở tay đóng cửa xe lại, ngẩng lên nhìn bầu trời sao cao vời vợi. Ở nơi đây, trên mảnh đất phủ nham thạch đen sì rộng mênh mông, trời đất giao nhau, chỉ còn lại những vì sao chợt sáng chợt tối trên dải ngân hà.
Bề mặt đất đá gồ ghề, nhấp nhô, hoang vu không một bóng người. Thậm chí cô còn ngỡ rằng mình đang đứng trên mặt trăng ngắm nhìn ngân hà rộng lớn, chỉ ngắm bằng mắt thường thôi cũng thấy đẹp vô ngần rồi.
Ân Quả đứng trước kính viễn vọng, trước mắt là bầu trời sao được phóng to vô hạn, dường như cô chỉ cần vươn tay ra là chạm được vào. Cô chăm chú ngắm từng vì sao, bỗng nhiên điện thoại vang lên âm báo tin nhắn WeChat, là của Lâm Diệc Dương sao?
Chỉ có thể là anh thôi, ngoài anh ra những người khác cô đều cài đặt chế độ tránh làm phiền.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giua-con-bao-tuyet/2660281/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.