Tan tiệc, Nguyễn Mai tranh đòi ngủ với An Kỳ. Khuôn mặt của Lê Bảo chảy ra như một cái bánh bao chiều. An Kỳ vui vẻ đồng ý thì tiếng Tô Diễn cắt ngang.
- Không được.
Anh quay sang Lê Bảo.
Cậu có quản nổi vợ cậu không. Công ty bên Trung Quốc đang mở rộng cần một giám đốc điều hành đấy. Tôi nghĩ vị trí đó phù hợp với cậu đấy.Vâng. Tôi hiểu.Lê Bảo quay sang Nguyễn Mai.
- Vợ à. Không có em anh không ngủ được. Từ giờ lúc nào em muốn gặp cô ấy cũng được mà.
Nguyễn Mai vẫn níu chặt cánh tay An Kỳ. Cả hai dính lấy nhau. Tô Diễn và Lê Bảo nháy mắt. Hai người đàn ông cúi xuống ôm hai người phụ nữ của mình đi về hai hướng đối chiều. Giọng Nguyễn Mai oang oang.
- Lê Bảo. Anh thả em xuống. Anh không thả thì ngủ ở sô pha đi.
Bố mẹ nội ngoại coi như là không thấy cảnh lụy thê này. Họ dẫn hai cháu cưng của mình về phòng ngủ của chúng, đế bố mẹ chúng tự xử lý với nhau.
Cánh cửa phòng đóng lại, An Kỳ bỏ Tô Diễn đằng sau cánh cửa. Anh gõ cửa năn nỉ, nhưng không dám nói to sợ người nhà nghe thấy,
- Vợ ơi, vợ. Em mở cửa đi mà. Anh say rồi này. Em nỡ để anh ngủ ngoài sao.
Tiếng An Kỳ vọng ra.
- Nhà có nhiều phòng. Em ngủ rồi. Anh đừng có làm phiền.
Tô Diễn nghe tiếng ném gối vào cánh cửa. Kiểu này lại không được ôm vợ ngủ rồi. Tiếng bước chân xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giu-chat-tay-anh/3564029/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.