- Sao anh lại ra đây. Anh chưa được khỏe.
- Anh vừa chợp mắt một lát đã không thấy em. Anh phải đi tìm em.
- Tô gia mà cũng yếu đuối thể này ư. Em đi ra ngoài mua ly cà phê.
- Về nhà thôi.
Tô Diễn nắm chặt lấy tay An Kỳ như sợ cô buông tay. Anh lại mơ giấc mơ ấy, nhưng hôm nay nó rõ nét hơn rất nhiều. Cô nằm trong vũng máu, anh thì tự cầm dao đâm vào bản thân. Mỗi một vết dao là một lời cầu nguyện, cầu cho cô được sống lại. Anh cứ như một cái máy, luôn lặp lại động tác làm tổn thương mình. Máu cứ chảy ra theo từng lần rút của dao, nhưng anh không hề cảm thấy đau. Rồi không biết là đến lần thứ mấy, khi khắp người anh máu thịt lẫn lộn, cánh tay cầm dao không thể nhấc nổi, con dao anh vẫn nắm chặt ở tay, miệng vẫn lẩm nhẩm. Cầu xin cho em được sống lại. Giọt huyết lệ vương trên gò má. Anh nhắn mắt và không bao giờ tỉnh lại.
Khi Tô Diễn mở mắt ra, thấy Sam đang ngồi bên cạnh anh, anh đã đuổi cô ta ra ngoài. Anh đồng ý cho cô ta về nước cùng chứ không được phép gần anh như vậy. Cảm giác ghê tởm khi có người phụ nữ khác chạm vào mình. Anh chạy vội đi tìm An Kỳ, anh muốn ôm cô để biết mình còn sống và không phải đang chìm trong giấc mơ ấy.
Chuyến bay đáp xuống sân bay, đã có đội ngũ bác sĩ và vệ sĩ đứng chờ sẵn ở sân bay. Bác sĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giu-chat-tay-anh/3485416/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.