An Kỳ mơ, trong giấc mơ cô nghe tiếng súng. Cô nhìn thấy rất nhiều máu, máu chảy lai láng khắp nơi. Nhìn Tô Diễn đang nằm trong vũng máu, đôi mắt nhắm nghiền. Cô hoảng loạn, sợ hãi chạy tới nhưng không thể chạm vào anh. Cô khóc nhưng không có nước mắt, cô chạy đi tìm sự giúp đỡ nhưng chỉ là bóng đêm vô vọng. An Kỳ chỉ biết trơ mắt nhìn người đàn ông của mình nằm thoi thóp trong vũng máu.
Tiếng gõ cửa làm An Kỳ tỉnh giấc, tất cả y như thật. Cô cảm thấy sợ, mồ hôi túa ra ướt đẫm áo đang mặc. An Kỳ gọi cho Tô Diễn lần nữa nhưng không có trả lời. Tiếng bà quản gia bên ngoài gọi cô ăn chiều. An Kỳ thay đồ rồi bước ra. Một bàn ăn thịnh soạn được bày biện đẹp mắt. An Kỳ ngồi vào bàn, ngước mặt lên hỏi bà quản gia đang đứng bên cạnh.
- Tô Diễn có liên lạc về không?
Nghe bà ta trả lời, mà An Kỳ lại thêm lo lắng. Từ lúc anh đi đến giờ cũng chưa liên lạc về, trợ lý Mục Sinh và mặt sẹo đi theo cũng không liên lạc được. Giống như họ biến mất luôn ở châu Phi. Theo như thông tin cô được biết, thì họ đến Kenya, một quốc gia ở Đông Phi. An Kỳ bình lặng ăn miếng bánh, mà thấy khó chịu trong lòng. Một cảm giác bất an dâng lên. An Kỳ rất muốn đến đó nhưng vị trí cụ thể như thế nào thì cô không biết, nên chỉ đành chờ đợi. An Kỳ ăn xong, đến kiểm tra lại cho mẹ Tô Diễn một lần nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giu-chat-tay-anh/3463220/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.