'Từng pixel một.
Nhìn các hình ảnh trượt vào chỗ của chúng trên màn hình của Tobe Geller, vẫn còn vụn vỡ lắm.
Margaret Lukas đi đi lại lại, nghĩ về trò đảo chữ, về đống tro. Về Parker Kincaid.
Khi về đến nhà, anh sẽ làm thế nào để an ủi con trai ? Anh có ôm nó không ? Đọc truyện cho nó nghe ? Xem ti vi cùng nó ? Anh có phải một ông bố chịu nói chuyện với con về vấn đề của chúng ? Hay anh sẽ cố đánh lạc hướng thằng bé, để đưa tâm trí nó thoát ra khỏi nỗi sợ ? Mang quà cho nó để hối lộ ?
Cô không hề biết. Tất cả những gì Margaret Lukas biết là cô muốn Kincaid trở lại đây ngay, đứng gần bên cô.
À, thực ra chỉ một phần trong cô muốn vậy. Phần kia thì muốn anh không bao giờ trở lại, cứ việc trốn mãi trong pháo đài nhỏ ở vùng ngoại ô của anh. Cô có thể...
Không, không... Thôi nào. Tập trung.
Lukas quay sang Tiến sĩ Evans, nhìn ông ta nghiên cứu bức thư tống tiền một cách tỉ mỉ, vừa làm vừa xoa hàm ria lởm chởm. Đôi mắt xanh của ông ta không khiến người khác yên tâm và cô quyết định rằng mình chẳng hề muốn có một bác sĩ tâm lý như thế này. Ông ta rót thêm cà phê từ bình ủ ra, rồi tuyên bố, "Tôi có vài suy nghĩ về tên nghi phạm này".
"Nói xem", cô bảo ông ta.
"Cần phải biết hoài nghi chứ", vị tiến sĩ cảnh báo. "Để làm việc này một cách đúng đắn, tôi cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giot-le-quy/2305137/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.