Mấy hôm sau, xuống bộ môn Minh chơi, câu chuyện lại được kể lại. Lúc này, Minh đã bình tĩnh lại và mọi việc có vẻ như đã trở lại quỹ đạo một chút. Chị Chăm chỉ vào Minh, vừa cười vừa nói:
- Trúc ơi, nó dọa gọi công an, em ạ, ôi buồn cười quá.
- Thế bà ấy mới sợ, không thì mẹ con bà ý xông vào đánh em chết à.
Minh phân trần, quay sang Trúc:
- Đúng Trúc nhỉ.
Trúc tủm tỉm cười:
- Ừ, cậu tin tưởng chính quyền thế là tốt đấy. Nhưng cậu định thế nào?
Minh im lặng, suy ngẫm một chút rồi thở dài:
- Tớ cũng chưa biết, thằng ku còn bé quá. Bây giờ thì tạm ổn, bà ấy chắc cũng sợ tớ rồi nên đỡ hơn. Thôi tớ phải về đây, chắc thằng bé ngủ dậy rồi. Đi lâu bà ấy lại chửi cho.
Minh vội vàng ra về, để lại câu chuyện chưa có hồi kết.
Thế rồi Thảo cũng có mối tình viễn thông, tình yêu thật kỳ lạ, không giống những sự kiện khác. Không ai rút được kinh nghiệm qua sự việc của người khác cả, chuyện tình cảm thật khó nói.
Không biết ai giới thiệu cho nó, thằng ku kia đưa con bé đi uống nước được một lần rồi lại về đơn vị, vài tháng mới về nhà một lần. Ngày nào chúng nó cũng nấu cháo điện thoại.
Chẳng rõ bản lĩnh thế nào mà vài hôm đã thấy Thảo vừa alo vừa đỏ mặt, rồi nó ra sân nói chuyện, chắc ngại Trúc nghe thấy. Vậy là bắt sóng nhau rồi, tài thật.
Thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3374211/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.