Sau khi từ nhà chị Nhàn về, Trúc cứ suy ngẫm mãi. Thực sự có tình yêu đến đầu bạc răng long thật không nhỉ? Tình yêu thanh mai trúc mã kia còn chẳng được bao lâu. Rút cục, ta sống vì cái gì, yêu để làm gì? Đang suy nghĩ thì cái Thảo chạy sang thông báo, làm giật cả mình:
- Chị, chị, lớp anh Tùng xuống mời chị dự lễ tốt nghiệp, thiệp đây chị.
Nhanh thật, tốt nghiệp rồi cơ đấy. Học với hành thế không biết có giúp được ai không, chỉ đu cây là giỏi, Trúc bất giác bật cười. Vừa nghĩ tới đã xuất hiện. Thiêng hơn cả muỗi. Tùng lò dò đi vào, một mình, tay xách túi hoa quả.
Hôm nay vuốt keo cơ, tóc với tai, cứ để bình thường có phải đẹp không, rỗi hơi thật. Lại áo trắng quần âu, sao không tô tí son nữa vào. Chải chuốt quá. Nó tự nhiên đi thẳng vào phòng, không đợi mời. Sao trông mặt nó hôm nay nghiêm túc thế nhỉ, lại có vẻ hơi căng thẳng.
- Em chào cô Trúc.
Kinh, hôm nay lại chào cả tên, lại có trò gì không biết, Trúc thủng thẳng, mỉm cười:
- Vâng, không dám, chào tân dược sĩ.
Thằng Tùng nghe xong cũng bật cười, Trúc hơi khó hiểu:
- Thế anh có việc gì ạ?
- À, em thay mặt lớp xuống mời cô đi dự lễ tốt nghiệp lớp em.
Trúc bảo nhận được thiệp rồi nhưng nó lại bảo muốn gặp, mời phải trịnh trọng, để đảm bảo là cô sẽ đến dự, không cô lại đi chơi với người yêu quên cả tiệc lớp nó.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3065571/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.