Sau cưới, Quyên nhìn thật hạnh phúc. Bạn làm khoảng một tháng thì chuyển về Hưng Yên làm ở khoa Dược. Bộ môn tiếc bạn lắm, thấy Thảo về kể bảo chia tay mà các cô các chị khóc như mưa. Thương nhớ cháu Quyên, lưu luyến không nỡ. Đến Thảo cũng phải tấm tắc khen:
- Em không tiếp xúc nhiều nhưng chị ấy khéo thật, đến mức chia tay đồng nghiệp mà khóc được. Các cô cũng rơm rớm nước mắt.
- Ừ, nó khéo lắm.
Trúc nghĩ bụng, khéo đâu không biết, con gái con đứa, vô duyên, chẳng tôn trọng người khác gì cả, hay nó nghĩ nó có người yêu mà oai nhỉ, nhưng dù sao nó lấy được chồng, Trúc là người mừng nhất trường, haha.
- Chị này, em bảo, không biết chị Quyên kể với các cô về chị thế nào mà em thấy cô Hoài rất hay hỏi em về chị.
- Ai biết được, hỏi cái gì?
- Cô ý hỏi cháu sống với cái Trúc thế nào? Có gặp khó khăn hay khó chịu gì không?
Trúc giật mình, thế là thế nào nhỉ, ai làm gì nó đâu. Rồi Thảo kể rằng các cô hay hỏi lắm, chắc nghĩ Trúc khó tính, hay bắt nạt cái Quyên. Thảo bảo nó thấy chị Trúc bình thường mà, chỉ không hay nói thôi, có gì đâu nhưng các cô có vẻ không tin lắm.
Hơ, Trúc nghĩ lại mới thấy lạ. Thảo nào cứ mỗi lần gặp cô Hoài cùng bộ môn Quyên, Trúc chào hỏi tươi cười lắm nhưng cô cứ khinh khỉnh không nói gì. Trúc còn tưởng tính cô ý thế nên cũng không để ý, cứ chào hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3065562/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.