Anh bắt đầu hay đến chơi, cứ đến thôi, chẳng thèm báo trước. Có ngày đến vài lần. Thỉng thoảng, trưa đi làm về đã thấy đợi ở cửa phòng, người khổng lồ đi đi lại lại trước cửa, tay đút túi quần, miệng ngậm điếu thuốc cháy dở. Thoáng thấy Trúc về liền vứt điếu thuốc xuống, di chân ngắt khói. Quần âu, áo sơ mi trắng cắm thùng, lúc nào cũng phẳng phiu, ngay ngắn, giày đen bóng lộn.
- Đi ăn trưa đi em.
- Em vừa ăn rồi, anh đi ăn đi thôi.
Chiều 4h30 lại thấy đi lại trước cửa. Miệng hắn cười tươi rói. Trúc ngạc nhiên, bank gì mà giờ đã nghỉ:
- Ủa, anh nay không đi làm à?
- Anh có chứ.
- Sao anh về sớm vậy?
- Ừ, anh xin về sớm. Anh bảo này, tối 6h anh đón đi ăn tối nhé.
- Em tự nấu bữa tối, em ăn ở nhà với Thảo rồi, cảm ơn anh.
- Thì để mai ăn. Em rủ cả Thảo nữa nhé.
- Không được, để mai hỏng mất, phí thức ăn, anh ạ. Em ăn ở nhà.
Hắn không nói gì, thản nhiên hỏi chuyện khác, được vài câu rồi lượn mất. 6h tối, lại có mặt như đã hẹn. Tối là đổi mốt, áo phông luôn có cổ, màu tối hoặc luôn là màu xanh da trời hoặc màu xanh thiên thanh. Quần ngố bò hoặc vải cứng, may như quần âu. Nhìn khá nghiêm túc, lịch sự. Và dân chơi luôn đi giày lười. Dù mùa hè hay mùa đông. Anh ta có vẻ hơi ngạc nhiên:
- Em đã nấu cơm rồi á?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3065549/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.