Tư Sở nhìn thấy Âu Thành Đông đẩy mình ra khỏi một căn nhà hoang , thân thể cô vừa va chạm với mặt đất . Căn nhà đó cũng nổ tung lên , Âu Thành Đông cũng theo đó mà chìm trong biển lửa.
Cô gào thét thật lớn , Tư Sở không muốn nhìn thấy anh chết , không muốn thật sự không muốn . Mọi người đều ngăn cản không cho cô đi vào nguy hiểm , đột nhiên trước mắt cô tối sầm lại.
Tư Sở nhìn thấy bóng lưng của Âu Thành Đông , cô chạy theo anh , chạy mãi nhưng vẫn không cách nào nắm được đôi tay ấy . Một cái nắm tay cũng khó đến vậy sao?
- Thành Đông... Âu Thành Đông , đừng.. Anh đừng đi , không!!
Tư Sở bật người ngồi dậy , trên trán nhễ nhại mồ hôi , đôi môi cô vẫn còn mấp máy đến run rẩy . Âu Thành Đông cũng theo đó bị đánh thức.
Anh ngồi dậy ôm lấy bả vai đang run lên của cô , nhìn khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu . Âu Thành Đông liền ngẩn người.
- Em sao vậy?
Tư Sở nhìn anh , bấu víu vào cánh tay anh chặt chẽ.
- Tôi.. tôi mơ thấy anh vì cứu tôi mà chết... Âu Thành Đông tôi không muốn như vậy huhu
Anh vuốt lưng cô trấn an , rốt cuộc cô mơ thấy anh chết như thế nào mà đến khi tỉnh dậy lại sợ đến bật khóc thế này?
- Không sao , chỉ là mơ thôi . Không khóc , tôi vẫn ở đây
Âu Thành Đông đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-dong-khong-lanh-bang-anh/2987717/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.