“Cô cứ lo cho bản thân mình trước đi!” Không chờ Quý Noãn nói xong, Phong Lăng đã ngắt ngang lời Qúy Noãn, sau đó quay người rời đi.
Quý Noãn: “…”
Phong Lăng vừa đi ra đến cửa thì Tiểu Bát cũng vừa mới về. Vừa trông thấy Phong Lăng, cô ấy đã biết nhất định cô vừa hành Quý Noãn lên bờ xuống ruộng trong phòng tập.
Tiểu Bát cực kỳ sợ một ngày nào đó, Phong Lăng bực dọc thì sẽ lôi mình vào phòng tập thể hình của Quý Noãn để rèn luyện. Cô ấy lập tức mỉm cười với Phong Lăng với vẻ khá rụt rè: “Hi hi, nữ thần về nhà đấy à? Không ở lại ăn cơm với chúng tôi sao?”
Tiểu Bát là fan hâm mộ sự nghiệp của Quý Noãn, còn Quý Noãn cũng là người định hướng cuộc đời của Tiểu Bát. Nhưng Phong Lăng lại chính là nữ thần của Tiểu Bát, theo lời nói của cô ấy, Phong Lăng chính là kiểu nữ thần có sức mạnh cực đại khiến người ta chỉ có thể nhìn ngắm chứ không thể chạm vào.
Phong Lăng liếc nhìn cô ấy một cái: “Ở lại ăn cơm thì thôi! Nhưng ở lại dạy cô đánh một bài quyền thì tôi cảm thấy được đấy.”
Tiểu Bát: “…” Lập tức bày ra dáng vẻ tiễn khách: “Thế thì mời cô về nhà nha!”
Phong Lăng phì cười. Cô rất thích ở cạnh Quý Noãn và cả Tiểu Bát, ở cạnh họ rất thoải mái, cô có thể làm gì tùy thích, không cần quá câu nệ.
Sau khi rời khỏi nhà Quý Noãn, Phong Lăng không về nhà ngay. Cô vừa nhận được điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-am-khong-bang-anh-tham-tinh/3138033/chuong-1283.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.