Dù Lệ Nam Hành không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại rất vui. Nghĩ đến việc bình thường Phong Lăng kiệm lời như vàng lại lên tiếng bảo vệ hình tượng của mình trước đám nhóc vắt mũi chưa sạch này, khóe miệng anh khẽ nhếch lên.
Anh biết rõ tình trạng cơ thể của đám người mới này, cho dù chỉ đến đây làm một phó huấn luyện viên, nhưng sự nhạy bén của người đứng đầu căn cứ vẫn khiến anh có thói quen điều tra tất cả tư liệu của đám người này trước khi tiếp nhận. Những tên này, tên nào tên nấy đều có sức khỏe và có khả năng chịu đựng tốt, bây giờ được ma sát mạnh mẽ như thế này trên sân huấn luyện, giống như mũi tên trước khi ra chiến trường thời cổ đại, chà càng mạnh thì càng sáng càng sắc. Huống hồ mấy đứa nhóc này đúng là vẫn chưa đủ khổ, chăm chỉ luyện tập một lúc, mệt đến mức không còn sức mà vẫn ngồi bệt xuống đất tám nhảm với nhau, đến giờ mới biết phải ngậm miệng.
Nhưng vẫn có vài tên không hiểu chuyện.
Ví dụ như buổi tối, mọi người vất vả lắm mới có thể trở về nghỉ ngơi, ngày mai ngày kia là cuối tuần, Lệ Nam Hành đang chuẩn bị gác lại công việc trong căn cứ vài ngày để dẫn Phong Lăng ra ngoài nghỉ ngơi đàng hoàng một chuyến. Kết quả trước khi quay về chỗ ở để nghỉ ngơi, Vạn Kha cứ lẽo đẽo theo sau Phong Lăng hỏi chủ nhật cô có thời gian rảnh không, có thể ra ngoài ăn cơm cùng không, còn bảo trước đây mình chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-am-khong-bang-anh-tham-tinh/3137866/chuong-1199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.