[55]
Tôi ngồi bên bàn ăn trong phòng bếp, nhìn Lương Dã đeo tạp dề bận rộn trước bếp, tuy rằng bầu không khí vẫn ấm áp như trước, tâm tình rồi lại vô cùng phức tạp.
Vừa rồi Lương Dã nhìn thấy bộ dạng sợ hãi lại rối rắm của tôi, liền không nói lời nào dắt tôi trở về, nói là sau khi ăn cơm tối cậu sẽ giải thích hết thảy chân tướng cho tôi nghe, quan trọng nhất chính là nhét đầy bao tử trước đã.
Cậu thật mau bưng ra từng món dựa theo menu cậu tự nghĩ ra đến trước mặt tôi, mùi vị vẫn ngon lành như trước, không giống như là mỹ thực có thể ăn được ở âm phủ; vẻ mặt cũng rất nhàn nhã, không có nửa điểm âm u giống như tôi.
Thấy tôi động đũa ăn mà không biết mùi vị gì, khi thì nhìn cậu muốn nói lại thôi, Lương Dã thở dài, ngón tay thon dài gõ gõ mặt bàn:
“Nói từ chỗ nào mới được đây?”
Tôi đặt đũa xuống, cảm thấy đầu rất loạn, trong nháy mắt giống như bắt được linh cảm đột ngột lướt qua, hồi lâu cũng chỉ gian nan nói: “Cậu... năm đó không chết.”
“Tại thế giới mà tớ sinh ra, tớ thật sự không chết.” Cậu tạm dừng, hỏi, “Giang Sâm, cậu biết lý luận về thế giới song song không?”
Tôi ngây ngẩn cả người.
“Nói một cách đơn giản, hai người chúng ta ngồi ở chỗ này tuy rằng đều sống, nhưng là phân biệt ở hai thế giới song song khác nhau; trong thế giới của cậu tớ thật sự đã chết ở mùa hè tiểu học năm thứ tư kia, mà trong thế giới của tớ, đứa bé bị lão già điên ném xuống giếng năm đó, là cậu.”
Thấy tôi run rẩy, cậu giơ tay ra khoa tay múa chân nói:
“Nếu như nói năm tư tiểu học trước kia chúng ta cùng thuộc một thế giới chủ, như vậy sau khi trải qua vận mệnh chia cắt, từ đó về sau thế giới của chúng ta bị chia thành hai nhánh, mỗi một nhánh tự sinh trưởng phát triển, lại không có ngày tương giao.”
“…”
Tôi trầm mặc một hồi, dường như nhận ra được gì đó sờ sờ cằm, nhớ tới thi thể ở trong giếng vừa rồi, liền hoàn toàn hiểu ra.
Lương Dã cười khổ một cái, dường như cũng hiểu được tâm tư của tôi, nói tiếp: “Có lẽ cậu rất khó ngờ tới, nhưng ở trong thế giới tớ còn sống mà cậu lại chết trẻ kia, năm đó kêu khóc muốn lão già điên giết chết đối phương thay thế mình, người lưng đeo tự trách cùng hối hận hai mươi năm, là tớ.”
[56]
“Có đôi khi cũng cảm thấy thế giới này rất buồn cười.” Lương Dã nói, “Mặt độc ác nhất trong nhân tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gieng-can/3992857/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.