Đầu Hoắc Chấn Diệp nặng trịch, cơ thể mệt mỏi nhưng vẫn nắm chặt tay Bạch Chuẩn, không cho phép cậu rút về.
Bạch Chuẩn khẽ vùng vẫy lại không thể vùng ra, cũng không vùng vẫy thêm nữa.
Người giấy trong phòng đều biết chủ nhân tỉnh rồi, bọn chúng tụ tập bên giường, từng khuôn mặt chờ mong nhìn Hoắc Chấn Diệp và Bạch Chuẩn.
Đợi khi Hoắc Chấn Diệp mở mắt, nhìn thấy người giấy vây xung quanh, chúng nó mở to con mắt trắng dã, thấy hắn thức giấc thì người giấy không ngừng vang lên tiếng soạt soạt.
Mặc dù những người giấy này không biết nói chuyện nhưng ở với nhau lâu ngày, cũng thực sự sinh ra tình cảm.
Hoắc Chấn Diệp khẽ cười: “Tao không sao.”
Người giấy quá nhiều, một nhóm nhìn xong lại đến nhóm khác. Tới khi người giấy, chim giấy trong phòng tới nhìn hai người hết cả rồi trong phòng mới dần an tĩnh.
Bạch Chuẩn mở mắt rồi nhắm vào.
Hoắc Chấn Diệp chống tay ngồi dậy, người giấy Trương Phi vươn tay đỡ lấy hắn. Hắn nhìn chằm chằm Bạch Chuẩn, trở tay vỗ vỗ cánh tay Trương Phi: “Cảm ơn người anh em.”
“Cậu sao rồi? Có khó chịu không?” Hoắc Chấn Diệp hỏi.
Bạch Chuẩn cau mày không trả lời, sắc mặt trắng nhợt, môi tái hơn.
A Tú lập tức báo cáo, cô khoa tay nói với Hoắc Chấn Diệp, mấy ngày nay chủ nhân không ăn uống tử tế, cũng không ngủ đủ.
“Tôi ngủ mấy ngày? Cậu ấy ngủ mấy ngày?” Giọng Hoắc Chấn Diệp khàn khàn. Ngay cả hắn còn yếu thế này, Bạch Chuẩn yếu ớt thế kia thì sao chịu được.
A Tú chỉ chỉ vào Hoắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giay-song/1652190/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.