Nằm trên giường bệnh hơn một tiếng, chờ cho đến khi được nhìn thấy con lần nữa, Thịnh Vọng Thư mới hậu tri hậu giác phát hiện, ước mơ có con gái của Ngôn Lạc đã bị ngâm nước nóng.
Đến tối, khi mọi người đi cả rồi, trong phòng chỉ còn lại cô và Ngôn Lạc, cô mới nghiêm túc hỏi Ngôn Lạc: “Chúng ta không sinh được con gái, anh có thất vọng không?”
Ngôn Lạc lắc đầu: “Không, chỉ cần là con của em, anh đều thích.”
Vì đứa bé này, cô đã chịu đựng nhiều đau khổ đến thế, anh đau lòng còn không kịp, làm gì còn có tư cách mà bảo thất vọng? Kẻ kén chọn đứa con do người vợ vất vả mang thai mười tháng sinh ra, còn xứng đáng làm đàn ông sao?
Thịnh Vọng Thư bán tín bán nghi mà liếc anh một cái: “Thật không?”
Ngôn Lạc nhìn thẳng vào mắt cô, nghiêm túc đáp lại: “Thật.”
Giống như là vẫn còn nghi ngờ những gì anh nói, mãi một lúc thật lâu sau, Thịnh Vọng Thư mới chậm rãi gật gật đầu: “Anh đừng có mà lừa em?”
Ngôn Lạc bất đắc dĩ cười một tiếng: “Anh có lừa em bao giờ đâu.”
Sao lại chưa lừa chứ? Lần tiệm lẩu bị nổ lúc đó rõ ràng anh đã lừa cô, trong lúc cô mang thai, rõ ràng là anh rất buồn ngủ và rất mệt mỏi, còn lừa cô, nói rằng mình không ngủ được, mỗi lần khi cô mất ngủ đều thức đêm với cô…
Thịnh Vọng Thư mím môi, mỉm cười hứa hẹn: “Lần sau nhé, lần sau nhất định sẽ nỗ lực sinh cho anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giau-trang/3329463/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.