Nghe lời này, Nghê Bất Du khẽ nhướng chân mày, liếc qua đỉnh đầu của Ngôn Lạc.
Khóe môi khẽ nhếch, thanh niên cười một cách ngạo mạn: “Còn không ‘nhanh’ lên.”
Ngôn Lạc nghe thấy vậy thì nhìn cậu ta.
“Là đã.” Nghê Bất Du khẳng định: “Đã đuổi kịp anh rồi.”
“...”
“Ồ? Phải không?” Sau một giây yên lặng, Ngôn Lạc mới nói nhẹ một tiếng.
Nghê Bất Du nhún vai một cái: “Không tin thì để ông nội xem đi.”
Ông cụ Thịnh vội vàng liếc hai người một cái: “Nói chung là, ông cảm thấy chiều cao của hai đứa tương đương nhau.”
Ít nhất cũng không có nói Nghê Bất Du đã vượt qua anh, Ngôn Lạc bĩu môi, anh tự nhận anh là một người rộng lượng.
Giây sau lại nghe thấy ông cụ Thịnh nói thêm: “Nhưng mà Bất Du của chúng ta trẻ tuổi, nhất định sẽ còn cao thêm nữa.”
Ngôn Lạc: “...”
Hừ, tấm lòng của ông cụ trải rộng khắp Thái Bình Dương, nói nhiều cũng vô dụng.
Ngôn Lạc lập tức chọn bỏ qua chủ đề này.
“Ông nội, không còn sớm nữa, ông nên nghỉ ngơi rồi.”
Ông cụ Thịnh duỗi người: "Ông chịu không nổi nữa, bây giờ đi ngủ. Các con cũng đi ngủ sớm đi.”
Ngôn Lạc: “Dạ. Còn nữa, ông nội...”
“À, đúng rồi.” Ông cụ Thịnh đột nhiên cắt ngang lời của anh: “Tiểu Nguyễn đâu, thu dọn phòng cho Bất Du xong chưa?”
Dì Nguyễn đi từ sảnh phụ đi tới, cười nói: “Đã sớm thu dọn xong rồi.”
“Ừ, vậy mấy đứa cũng đi rửa mặt rồi nghỉ ngơi đi.” Ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giau-trang/3329449/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.