Trong sự im lặng đột ngột như chết chóc, Thịnh Vọng Thư có cảm giác trên mặt mình xuất hiện vài vạch đen(*),biểu cảm gần như chết lặng.
Sắc mặt của Thịnh Tri Hành cũng không hề khá hơn cô là bao, nét mặt sắp sửa tái mét rồi.
Chiêu Chiêu mở to cặp mắt tròn xoe còn định nói thêm gì đó nữa nhưng bị Trần Lộ xông đến đưa tay lên bịt miệng lại
Một giây sau, Ngôn Lạc hơi cúi đầu xuống, khẽ bật cười.
Thịnh Vọng Thư rút ngón tay ra khỏi lòng bàn tay của anh, tức giận đập cánh tay anh một cái, đập xong, chính cô cũng không nhịn được bật cười.
Thịnh Tri Hành cạn lời: “Nhà trẻ của tụi con dạy mấy thứ này à?”
Chiêu Chiêu lập tức trở thành tâm điểm của đám đông, cậu bé còn rất là đắc ý, cố gắng thoát khỏi vòng tay của Trần Lộ, đứng trước mặt Thịnh Tri Hành, nói to: “Không phải giáo viên dạy, là An Kỳ nói.”
Thịnh Vọng Thư: “An Kỳ là ai?”
Chiêu Chiêu nghiêng cái đầu tròn ụ: “An Kỳ là cô bé đẹp nhất lớp bọn em.”
“Ồ.” Thịnh Vọng Thư khôi phục lại vẻ mặt bình thường, bình tĩnh nói với Thịnh Tri Hành: “Xem ra bình thường con trai yêu quý của ba đã trêu chọc cô bé nhà người ta không ít lần.”
Thịnh Tri Hành: “...”
Thịnh Vọng Thư nhún vai, cúi người xuống, đỡ lấy vai của Chiêu Chiêu, hạ tầm mắt ngang tầm với cậu bé rồi nói: “Chiêu Chiêu à, bạn trai và bạn gái nắm tay nhau không thể có em bé đâu, An Kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giau-trang/3329439/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.