*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tại biệt phủ.
Gia Anh thả mình trên chiếc giường rộng lớn, với nét mặt lạnh, ánh mắt anh nhìn xung quanh đâu đó. Khẽ đưa tay mình lên nhìn, thời gian cứ thế dần trôi, lại thêm một ngày nữa, anh chỉ còn lại 19 ngày đếm ngược.
Anh lấy sợi dây chuyền có mặt ổ khóa đeo ở cổ giật mạnh nhìn nó trên tay, thấp thoáng trong đầu anh lại xuất hiện hình ảnh Hướng Dương.
"Có ổ khóa mà không có chìa thì còn ý nghĩa gì nữa đây... Thôi thì đưa cho chủ nhân của nó vậy."
Hiện tại anh đang giữ hai sợi dây chuyền có mặt đều là ổ khóa, một sợi là ở trong quá khứ cách đây vài năm mà người con gái của anh tặng cho anh, còn sợi hiện tại là anh mua cho Hướng Dương và cô ấy đưa cho anh sợi dây này.
Anh ngồi bật dậy rời khỏi giường, đi ra khỏi phòng.
...
Hướng Dương đang ngồi một mình ở chiếc ghế gỗ dưới gốc cây hồng. Cô đưa mắt nhìn vườn hoa hồng đỏ trước mặt, khẽ buông một tiếng thở dài rồi lấy hai tay xoa xoa vào nhau vì cô cảm thấy hơi se lạnh với cơn gió đầu mùa đầu tháng 12.
Bỗng chợt cô nhớ nhà dễ sợ, nhớ cô bạn thân của mình đã lâu không gặp kể từ lúc tai nạn xảy ra đến với cô, mọi thứ đều trở nên đảo lộn. Cô bỏ đi mà không nói một lời nào cho nhỏ biết.
Nghĩ lại tình cảnh hiện giờ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-uoc/38526/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.