Gia Anh nắm tay Hướng Dương, đưa cô về kí túc xá nữ khu phía Tây. Họ đi tới đâu đều gây chú ý và làm tâm điểm tới đó, nhưng chủ yếu họ chỉ dồn vào Gia Anh với những ánh nhìn mê mẩn bởi vẻ bề ngoài điển trai của mình.
Đây là lần đầu tiên anh bước chân đến đây nên gây sự chú ý là điều dễ hiểu. Bao nhiêu ánh mắt ganh tị lẫn không mấy thiện cảm dành cho Hướng Dương, bởi lẽ cô mới là học viên năm nhất mà đã "cướp" được Gia Anh, trong khi bọn họ đã học ở đây hai đến ba năm rồi mà không được, nhìn thôi đã khó chứ đừng nói đến chuyện đến gần. Vì anh cực ít khi xuất hiện ở chốn đông người, ngoài giờ lên lớp ra thì hầu hết ở trong phòng.
Hướng Dương cảm thấy khó chịu, chợt dừng bước đứng trước mặt Gia Anh làm anh cũng dừng lại đột ngột theo cô. Anh nhíu mày thắc mắc hỏi:
"Sao thế?"
Cô nhón chân lên, lấy mũ áo khoác đội lên đầu anh, rồi lấy cái khẩu trang y tế màu xám đưa cho rồi nhìn anh bảo:
"Anh đeo vào đi, che cái mặt anh lại!"
"Như vậy nhìn anh không khác gì Ninja cả, để cho anh thở nữa chứ?"
"Không được, những học viên đó mà nhìn thấy anh thì cho em ra rìa à? Từ đây đến kí túc xa còn cả đoạn nữa."
Hướng Dương vừa nói vừa chỉnh chu quần áo cho anh với vẻ mặt nhăn lại bởi cái ánh nắng chói chang ban trưa chói vào. Anh đặt tay lên trán cô, càm ràm:
"Ra rìa cái gì? Chỉ cần họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-uoc/1824649/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.