Thẩm Chiêu tự cho là mình đã khám phá ra chân tướng, lập trường vẫn còn đó, ngặt nỗi không ai thèm để ý, hắn đành ỉu xìu sờ mũi: “Chẳng lẽ em suy luận không đúng ư?”
Lục Cẩm Duyên nhìn hắn như nhìn người thiểu năng, trìu mến hỏi: “Bác sĩ khám thế nào?”
“Ha ha ha ha ha ha!” Đinh Hồng Vũ phát ra một tràng cười to, “Lão tam cậu thật biết đùa!”
“Không đúng ư? Không phải à?” Thẩm Chiêu vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi tiếp, “Thế sao anh Lục lại quan tâm Tiểu Bạch như vậy chứ?”
Lục Cẩm Duyên không trả lời, Chu Phong thay hắn giải thích: “Tiểu Bạch mới đến, còn không học cùng khoa với chúng ta, tính cậu ấy xưa nay vốn chẳng dễ gần, nếu không chủ động nhiệt tình thì cậu ấy sẽ cảm thấy bị chúng ta xa cách.”
Thẩm Chiêu tự ngẫm lại bản thân: “Em trừ lúc chơi game không gọi Tiểu Bạch ra thì chưa bao giờ bài trừ cậu ấy.”
“Tính cách cậu cẩu thả, không chú ý tỉ mỉ, A Duyên vẫn cẩn thận hơn so với chúng ta.” Chu Phong chỉ vào hộp tôm hùm đất, cười nói thêm, “Cho nên ấy, đừng có mà thòm thèm tôm hùm đất nữa.”
“Được được được!” Thẩm Chiêu giơ tay đầu hàng, “Em không ăn tôm hùm đất của Tiểu Bạch nữa là được chứ gì?”
Lục Cẩm Duyên không yên lòng nhìn điện thoại: “Lần sau mua cho cậu một mình mười cân, cứ từ từ mà ăn.”
“Được rồi mà!” Thẩm Chiêu van nài, đi được vài bước lại lui về, “Không đúng, có một vấn đề nữa!”
Lục Cẩm Duyên: “Sao mà cậu nhiều vấn đề cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-thao-cung-phong-khong-dung-lam/515127/chuong-9.html