“Không cần!” Khương Duật Bạch từ chối chẳng chút do dự, không kìm được ngồi rụt lại vào trong giường.
Cậu như bị hoảng sợ, hai mắt không tự giác mà trợn to, đôi mắt hẹp dài trở nên ngây thơ vô tội, thoạt nhìn càng đáng yêu hơn.
Lục Cẩm Duyên thấy cậu phản ứng lớn như vậy, không dùng ngôn ngữ trêu chọc cậu nữa, chủ động lui về phía sau một bước: “Đùa cậu đấy, cậu tự xuống đây đi.”
Khương Duật Bạch mắt đầy cảnh giác, giọng điệu hơi gượng gạo: “Tôi không thích ngủ chung với người khác.”
Hai người con trai nằm trên một cái giường đơn, chắc chắn không tránh được tứ chi tiếp xúc. Dù cậu xem nhẹ đặc thù tính hướng của mình nhưng cũng không thích nằm gần người khác như vậy.
Huống chi, hôm nay là ngày đầu hai người quen biết.
Lục Cẩm Duyên ngẩn người, trên gương mặt tuấn tú không có vẻ gì là không vui, ngược lại tự kiểm điểm bản thân: “Xin lỗi cậu, tôi quên không chú ý thói quen hằng ngày của cậu rồi.”
Hắn vừa nói thế, Khương Duật Bạch lại hơi mất tự nhiên.
Hai người mới quen nhau có một ngày thôi đấy, tại sao Lục Cẩm Duyên cứ đối tốt với cậu như vậy chứ?
“Thế này nhé, tôi ngủ giường của lão tứ, cậu ngủ giường của tôi, có được không?” Lục Cẩm Duyên thử thăm dò ý kiến của cậu.
Khương Duật Bạch nhìn hắn: “Cậu…”
Ngủ được chỗ đó sao?
Từ mức độ sạch sẽ trên giường của giáo thảo có thể thấy hắn cũng không quen nằm ngủ ở chỗ của người khác mà?
“Không sao đâu, tôi sẽ trải thêm tấm ga lên.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-thao-cung-phong-khong-dung-lam/515122/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.