Đầu tháng chín, học kỳ mới của đại học A bắt đầu.
Tầm ba, bốn giờ chiều, trời nóng như lửa đốt, ánh nắng xuyên qua tán cây rậm rạp soi rọi tới mức bỏng cả da.
Lúc Khương Duật Bạch ôm tranh phác họa đi ngang sân vận động, nhạc trong tai nghe bluetooth còn đang hát khúc cuối, thì những tiếng hét ầm ĩ đầy hưng phấn của mấy cô gái trên sân vận động đã truyền vào tai cậu rất rõ ràng.
“Cứu tui trời ơi! Thật sự đẹp trai quá đi mất! Tui sắp bị đẹp xỉu rồi!”
“Dẫn bóng kìa! Nam thần lại dẫn bóng kìa!”
“Giáo thảo cố lên nha a a a… ủa?”
Giọng cô gái đang cổ vũ đột nhiên đổi hướng, ánh mắt thẳng thừng rơi trên thân hình cao ráo mỏng manh như trang giấy.
Bây giờ đang nắng nóng cực độ, nhưng lúc cậu đi ngang qua, lại nhìn có vẻ đặc biệt thanh lãnh sạch sẽ đến nỗi cảm nhận được cả mùi hương thơm mát như có như không, toàn thân tựa trông viên ngọc ấm áp trong trẻo, như thể cậu và những người xung quanh không ở cùng một thế giới.
Mới để lộ một bên mặt thôi, cũng đã đẹp đủ khiến người ta nín thở.
“Hình như là… Khương Duật Bạch khoa Mỹ Thuật!” Nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa khẽ reo lên.
“Trời ơi, thật là anh ấy sao! Má ơi sao mà đẹp thế…”
“A a a tớ phản đây tớ phản đây!”
Hệ thảo Khương Duật Bạch khoa Mỹ Thuật đại học A, bình thường rất ít khi xuất hiện, không thích ồn ào, chưa từng tham gia hầu hết các hoạt động công khai ở trường, đến cả ảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-thao-cung-phong-khong-dung-lam/515119/chuong-1.html