Chuỗi ngày sau đó là mỗi tuần đều phải học tiết của Lăng Dương Thần hai lần. Có điều, Đằng Dương thật sự nhất quyết không đến lớp tiết của anh nữa.
Trong lúc ăn trưa ở trường, Diệp Y Y mới gặng hỏi.
“Cậu nhất quyết không định lên lớp thật à? Nếu vậy cậu sẽ bị cấm thi. Điểm môn này rất quan trọng, nếu cậu không thi, cho dù các môn kia rất tốt cũng sẽ bị giảm đi hai lăm phần trăm để nhận được học bổng. Không phải gia đình cậu rất quan trọng thành tích học tập à? Dù có tiền, e là cũng không mua nổi bằng từ thầy ấy đâu”
Đằng Dương trước đến nay là người lúc nào cũng bình tĩnh cho dù có chuyện gì xảy ra. Cậu híp mắt ăn, rồi chỉ thản nhiêm đáp.
“ Không sao đâu. Cho dù bây giờ tôi có xin, thầy ấy cũng không cho tôi vào lớp đâu.”
Diệp Y Y ngậm lấy thìa khó hiểu.
“Tại sao lại như vậy? Cậu đã xin thử rồi à.. hay cậu nói ba cậu trực tiếp đến xin thầy ấy đi, biết đâu…”
Đằng Dương không muốn nghe thêm chuyện này, trực tiếp nhét miếng bánh mì vào miệng của cô.
“Ăn đi, sao hôm nay cậu lại nói nhiều như vậy”
Hành động thân mật này của hai người vô tình bị Lăng Dương Thần bắt gặp. Anh bỗng dưng cảm thấy trong người khó chịu, liền đi thẳng về phía hai người, từ đầu đến cuối không hề để ý đến Đằng Dương, chỉ nhìn Diệp Y Y mà nói.
“Diệp Y Y! đến phòng làm việc của tôi. Tôi có chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-su-cua-toi-la-ten-cam-thu-/3454515/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.