Lúc ban đầu, nghiệt duyên bắt đầu từ một năm nọ, bác sĩ thiên tài Mịch Nhi chỉ là Lolita, mà tổng giám đốc Liên Tĩnh Bạch vẫn còn là tiểu chinh thái có nick name là Tiểu Bạch, khiến già trẻ lớn bé đều yêu thích.
Thành phố K, ở nhà họ Triển, trong biệt thự sang trọng chiếm diện tích hơn một nghìn mét vuông.
Đập vào mắt là cả một đống đồ chơi trẻ em, từ quả bóng, đồ xếp hình, búp bê Baby, đến máy bay, xe tăng, thậm chí là cầu trượt, bàn đu dây. . . . . . Tất cả đồ chơi đều chất đầy cả phòng.
Bất kể từ phương diện nào mà nói, nơi này cũng sẽ là khu đồ chơi của trẻ em hai tuổi trở lên, là thiên đường của trẻ em dưới mười lăm tuổi, đủ để cho tất cả bọn chúng bị mê hoặc, phải thét lên và vui sướng quên cả trời đất.
Nhưng ngay trong căn phòng này, chỉ có duy nhất hai đứa bé là không thèm đếm xỉa đến tất cả đồ chơi, chúng vứt thành một đống trên mặt đất.
“Mịch Nhi, em mau nhả ra nhanh lên! Mau dừng lại nhanh lên!”
“Không, không đâu! Ưm ưm– hừ –”
Trong hai đứa, đứa bé gái tên là Mịch Nhi, gần bốn tuổi tuổi, cô bé trắng nõn, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu xinh đẹp giống như tinh linh, bởi vì mạnh mẽ tranh giành, hai gò má nổi lên một tầng đỏ ửng, càng trở nên linh động, hơn nữa còn lộ ra sự hoạt bát khỏe mạnh.
Đặc biệt nhất là trên mặt cô bé có một đôi mắt màu tím,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991211/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.