Lau đi nước mắt trên mặt, Mịch Nhi quay đầu lại, bĩu môi quay ra chỗ Tiểu Bạch nói: “Anh còn dám nói em, em chỉ cắn lấy mặt của anh, nhưng còn anh! Anh xem đi…anh cắn miệng của em thật đau. . . . . . Hu, bây giờ còn rất đau đó. . . . . .”
Cô bé vểnh đôi môi lên, dầy đặc một hàng dấu răng, làm cho không người nào đó không thể chối cãi, nhưng bởi vì nói chuyện mà động phải vết thương, cho nên đôi mắt màu tìm ngậm tràn nước mắt.
“Mịch Nhi . . . . . .” Tố Tâm vừa thấy đôi môi Mịch Nhi sưng đỏ toàn là dấu răng, lập tức cảm thấy đau lòng, cô vội lấy ra lọ thuốc trong túi, thận trọng bôi thuốc cho Mịch Nhi. Vừa vuốt ve mái tóc con gái, vừa quan tâm nhắc nhở nói: “Mịch Nhi, con cũng không phải là không biết thể chất của mình, con trời sinh cảm thấy đau đớn hơn người khác, nên bình thường chỉ mới chạm nhẹ đã rơi nước mắt, nhưng sao con vẫn luôn gây chuyện để mình bị thương như vậy!”
“Mẹ. . . . . .” Mịch Nhi ngập ngừng mấy câu, lại không nói ra lời nào, cuối cùng vẫn chu môi lên, hướng đầu sỏ gây nên là Tiểu Bạch hừ một tiếng, “Hừ!” Tiểu Bạch nhìn đôi môi đỏ mọng của Mịch Nhi toàn là dấu răng, lại nhất thời ngây người.
Mới vừa rồi– chẳng lẽ là cậu đã cắn phải. . . . . .
Là — đôi môi của Mịch Nhi sao?!
Mới vùa rồi cậu thật sự chỉ ngẫu nhiên nhắm mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991196/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.